Đọc để thư giãn

Tuyển tập truyện cười ngắn hài hước nhất [Phần 8]

Google+ Pinterest LinkedIn Tumblr

Một trong những giá trị chung nhất của con người trên toàn thế giới có lẽ là nụ cười. Bạn và tôi có thể không cùng ngôn ngữ, không cùng văn hóa. Nhưng chỉ cần bạn mỉm cười, tôi có thể đoán biết được tâm trạng bạn như thế nào.

Hãy đọc tuyển tập truyện cười này và cười theo cách của mình đi nào. Một khuôn mặt nhăn nhó, hay cau có sẽ chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho chính bạn và cho những người mà bạn quan tâm …


95. Anh để đấy, em ăn cho

Thỏ con láu lỉnh rình mãi mới trộm được khẩu súng của bác thợ săn. Có súng rồi Thỏ ta thích chí cầm súng chạy nhảy khắp khu rừng.

Trên đường đi Thỏ gặp Gấu đang trèo cây lấy mật:

– Gấu xuống đây tao bảo!

– Không xuống.

– Không xuống tao bắn – Thỏ lạnh lùng giơ súng nhằm vào đầu Gấu. Nhìn thấy súng, Gấu sợ quá vội tụt xuống. Thỏ sướng quá dọa tiếp:

– Gấu, ngồi vào gốc cây!

– Không ngồi.

– Không ngồi tao bắn.

Gấu ngoan ngoãn ngồi vào gốc cây.

– Gấu, ị đi…- Thỏ ra lệnh.

– Tao không ị.

– Không ị tao bắn.

Gấu rặn mãi mới ra được mấy cục.

– Gấu, ăn đi!

– Không ăn.

– Không ăn tao bắn.

Gấu không nhịn được nữa thét lên: – Bắn mẹ mày đi!

Thỏ bóp cò. Cạch, súng không có đạn.

– Gấu ơi!

– Cái gì?

– Anh để đấy, em ăn cho!


96. Tại tôi không thấy

CSGT: Cậu có nhìn thấy đèn đỏ không?

Nam: Ồ, có chứ!

CSGT: Thế tại sao cậu thấy đèn đỏ mà không dừng xe lại?

Nam: Tại tôi không thấy ông.

Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là Truyen-cuoi-ngan-hai-huoc-nhat-Tai-toi-khong-thay-1024x777.jpg
Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là Dau-phan-cach-doan-7.png

97. Tác dụng của ô tô

Gặp nhau bên lề hội thảo về an toàn giao thông, tàu hỏa bảo ô tô:

– Dòng họ nhà tôi khỏe, to, dài… Mỗi lần lao đi trông rất hùng dũng, chắc chắn ăn đứt dòng dõi ô tô nhà các anh.

– Đúng vậy, nhưng mà cũng có những điểm các anh không thể làm được như chúng tôi.

– Nói nghe xem?

– Các anh chỉ có thể đâm chết những thằng ngu lớ xớ trên đường ray, còn bọn tôi muốn chẹt chết chúng ở đâu cũng được.

98. Mày có kêu tên tao đâu

Một hôm, bác Tám đi Sài Gòn thăm cháu.

Sau khi tới xa cảng, bác lên xe buýt ngồi thảnh thơi ngắm cảnh. Xe chạy được một đoạn, người bán vé hô to:

– “Nguyễn Đình Chiểu… xuống”. Xe buýt từ từ ngừng lại và có một người khách đi xuống.

Xe tiếp tục chạy, vài phút sau bác Tám lại nghe:​

– “Phan Đăng Lưu… xuống”. Xe lại ngừng và có người bước xuống, cứ thế bác Tám nghe liên tục:​

– “Hai Bà Trưng… xuống”.

– “Ngô Gia Tự… xuống”.

– “Lê Thánh Tôn… xuống”. Cứ thế xe tiếp tục cuộc hành trình . ​

Tới tối khi xe về bãi đậu, người bán vé ngạc nhiên khi thấy bác vẫn còn ngồi trên xe, hỏi :​

– “Sao bác còn ngồi đây???”​

– “Thằng mắc dịch từ sớm tới giờ mầy có kêu tên tao đâu mà tao biết đường mà xuống!!!”

99. Chứng nào tật nấy

Tại bệnh viện tâm thần, bác sĩ nói với một bệnh nhân muốn xin về:

– “Được thôi, nếu anh thật sự khỏi bệnh”.

– “Ồ! Em khỏi từ lâu rồi, thưa bác sĩ”.

– “Vậy khi ra viện, anh sẽ làm gì?”

– “Em sẽ lấy ná thun bắn bể hết bóng đèn của bệnh viện”

Bệnh nhân được nhốt lại. Một tháng sau, anh ta tiếp tục đòi về. Bác sĩ hỏi, câu trả lời vẫn như cũ. Bệnh nhân lại được điều trị tiếp. Ba tháng sau, anh ta đòi về. Bác sĩ kiểm tra sự tỉnh táo của anh ta:

– “Ra khỏi bệnh viện, anh làm gì?”

– “Dạ… em về nhà, thưa bác sĩ”

– “À, khá lắm! Rồi sao nữa?”

– “Dạ, em tắm rửa thật sạch sẽ, hớt tóc, cạo râu đàng hoàng”

– “Tốt! Sau đó?”

– “Dạ, em đi chơi phố, làm quen với một cô gái xinh đẹp. Em mời cô ấy đi ăn kem, nghe nhạc hoặc khiêu vũ…”

– “Tuyệt vời! Anh hết bệnh thật rồi đấy. Nhưng sau khi khiêu vũ?”

– “Dạ, em sẽ mời cô ấy về nhà, xin cô ấy cởi áo…”

– “Anh quá lắm nhé! Nhưng cần phải giữ sức khỏe đấy, anh chỉ vừa mới hồi phục thôi đó nghe!”

– “Bác sĩ đừng lo. Em đề nghị cô ấy cởi áo, rồi xin cái sợi dây thun của nịt ngực cô ấy để làm ná và em sẽ (anh ta gào lên)… sẽ bắn bể hết bóng đèn của bệnh viện”

100. Lão đi xem phim

Một ông khách bỏ tờ 5.000 đồng vào nón lão hành khất mù, nhưng bị gió làm bay đi, định đưa tay lượm lại thì ông ngạc nhiên khi thấy lão hành khất đứng lên chạy theo lượm tờ giấy bạc.

– Thì ra ông không bị mù.

– Tôi chỉ là người thế chỗ cho ông lão mù.

– Thế lão ta đâu?

– Lão đi xem phim rồi.

101. 99 đến 100

Có một người đàn ông đi ngang qua bên hông tường của bệnh viện tâm thần nọ, bỗng nhiên anh ta nghe thấy ai đếm 99… 99… 99 và lặp lại nhiều lần như vậy.

Tò mò, anh ta bèn trèo lên xem thì … Bốp… một cú đập như trời giáng vào đầu làm anh ta té lăn quay. Vừa lồm cồm bò dậy, anh ta nghe sau tường có tiếng đếm 100… 100… 100.

102. Trốn trại

John vừa nhập ngũ, trong lòng tràn đầy hứng khởi.

Ngày đầu tiên họ phát cho anh cái lược, ngày hôm sau họ lôi anh ra cạo trọc đầu.

Ngày thứ 3 họ phát cho anh tuýp kem đánh răng, ngày thứ tư họ nhổ răng của anh.

Ngày thứ năm họ phát cho anh cái quần, ngày thứ sáu anh trốn trại.

103. Màu hy vọng

Tèo mừng tuổi đứa cháu lớp một: “Bác có một tờ 20 nghìn và tờ 50 nghìn, cháu lấy tờ nào?”

– “Cháu lấy tờ màu xanh ạ”

– “Tại sao cháu thích tờ xanh?”

– “Vì màu xanh là màu hy vọng”

– “Lúc này ông bác rất vui vì đứa cháu lớp một biết nghĩ như vậy! Vậy cháu hy vọng gì?”

– “Cháu hy vọng bác cho cháu nốt tờ kia ạ!”

104. Ăn trộm không phải đi tù

Luật sư đang biện hộ cho một người bị buộc tội ăn trộm. Luật sư tranh luận với tòa:

– “Kính thưa quý tòa, tôi xin trình bày rằng thân chủ của tôi không hề đột nhập vào căn nhà đó. Anh ta thấy cửa sổ phòng khách mở và chỉ thọc cánh tay phải vào để lấy ra vài món đồ vặt vãnh. Đấy, cánh tay của thân chủ tôi chứ đâu phải là chính anh ta. Tôi không hiểu sao ngài có thể trừng phạt cả một con người vì một sai phạm chỉ do một phần tứ chi của người ấy thực hiện.”

Quan tòa cân nhắc lý luận này một hồi lâu rồi trả lời:

– “Lý luận của anh trình bày rất khéo. Xét theo lý lẽ đó, tôi tuyên án cánh tay của bị cáo một năm tù giam. Có đi theo cánh tay hay không là tùy ở bị cáo”.

Bị cáo mỉm cười, rồi với sự trợ giúp của luật sư, tháo rời cánh tay giả ra, đặt trên ghế và ra về.

105. Bỏ người nào

Một tạp chí của Mỹ mở một cuộc thi trả lời câu hỏi. Câu hỏi có nội dung như sau:

Có 4 người, một kỹ sư, một bác sĩ, một vận động viên và một hoa hậu củng trên một khinh khí cầu, nếu như khinh khí cầu đó bị hỏng cần bỏ đi một người mới có thể bay tiếp thì nên bỏ người nào?

Tuyen-tap-truyen-cuoi-ngan-hai-huoc-nhat-Bo-nguoi-nao

Giải nhất được trao cho một cậu bé 6 tuổi với câu trả lời: Cần bỏ người nặng nhất trong số họ.

106. Chuyện trên xe buýt

Chiếc xe buýt lao nhanh đến. Phanh cái két…

Mọi người vội vàng lao lên, ai cũng muốn nhanh vì trời nắng, nóng. Với lại cũng muốn nhanh để kiếm cho mình một cái ghế. Tôi cũng vội vã lao lên. Chưa kịp ổn định thì chiếc xe đóng sầm cửa rồi lao đi.

Do mất thăng bằng Tôi vô tình đạp lên chân của một thanh niên đứng kế bên. Đang tính quay sang nói lời xin lỗi thì…

– “Mày mù à, đạp lên chân bố mày rồi đấy”. Vừa nói xong gã thanh niên bặm trợn đẩy tôi một phát xuýt ngã.

– “Xin lỗi. Tôi vô ý quá”.

– “Xin sỏ cái đéo gì?”. Mắt gã thanh niên đỏ gay lên đẩy tôi cái nữa.

Tôi cũng bực bội vì đã nhịn rồi mà nó vẫn gây chuyện.

– “Thế mày muốn gì?”. Tôi quát hỏi lại.

Không khí trên xe trở nên căng thẳng. Mọi người im lặng theo dõi.

– “Thế mày thích gì?”. Gã thanh niên lại đẩy tôi và hỏi.

Bỗng đâu có một em gái tóc nâu môi trầm lao đến ôm tôi, quỳ xuống chân tôi mếu máo khóc: “Anh đã hứa là không giết người trước mặt em nữa mà”.

Cả xe im phăng phắc. Không ai nói lời nào. Và tất cả hành khách đều xuống hết ở trạm dừng kế tiếp, tất nhiên trong đó cũng có cả gã thanh niên bặm trợn kia. Tôi cũng chẳng biết cô nàng tóc nâu môi trầm to mồm kia ở đâu ra và từ đâu tới. Thấy buồn vì một mình một xe đi hết chặng đường dài, vì tài xế cũng chẳng buồn bắt thêm khách…


Chuyển đến

0 0 vote
Article Rating

Thích code, thích game, thích chia sẻ và thích làm những điều mới mẻ trên chính chiếc laptop của mình và ... à nhiêu đó thôi. 😄😄

Đăng ký
Thông báo khi
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
0
Tôi rất thích suy nghĩ của bạn, hãy viết nó ở đâyx
()
x